• NBCN

FB Nguyễn Thùy Dương: RẺ NHƯ... DÂN



Dân có trước khi Đất nước hình thành, một Đất nước mất đi khi Dân nước đó mất đi, mất dân là mất Nước. Suốt chiều dài lịch sử, Dân nuôi quân, Dân đào hào, Dân đưa đường, Dân cưu mang. Có đấng Quân vương nào chưa nợ dân miếng cơm, hạt muối? Có triều đại nào chính danh không nhờ sức dân mà nên?


Dân lót từng đoạn đường bánh xe lịch sử lăn qua, vinh quang ai nhận, dân trôi vào quên lãng. Gánh nặng Quốc gia, Dân còng lưng, đưa vai gánh vác. Điểm mạnh Quốc Gia trong ma trận SWOT, người ta liệt dân vào với cụm từ "Lao động giá rẻ".


Sức dân rẻ sao mà chua xót quá! Vì dân rẻ nên trong thời kì Công Nghiệp Hóa - Hiện Đại Hóa Đất Nước, dân quỳ xuống xin lỗi ông chủ Đài, chủ Trung, chủ Hàn. Dân bị bớt cơm bỏ bữa, dân bị đánh đập cắt lương, dân bị chèn ép.....tất cả để thu hút đầu tư. Tất cả vì dân rẻ rúng.


Quyết sách Quốc Gia bao nhiêu lần thật sự được dân đồng ý, kẻ Đại diện cho ý chí của Dân là Quốc Hội bao nhiêu người hiểu rằng, mình bấm thông qua dân chết chắc? Tùy tiện thông qua, tùy tiện ban hành, dân như bầy vịt bị lùa chạy đâu phải chạy qua đó.


Dân rẻ thì Nước cũng nhục. Nước nhục thì lấy gì Vinh quang? Muốn nước Vinh quang thì dân phải hạnh phúc vinh quang. Có đâu dân dù muốn dù không, dân cũng phải mài sức làm việc để cố gắng tồn tại trên chính Đất nước mình. Thì Dân vẫn rẻ, Nước vẫn nhục.


Lao động là vinh quang khi lao động đem lại giá trị hưởng thụ tương ứng. Lao động là bóc lột khi người lao động bỏ ra quá nhiều công sức mà phần thụ hưởng không tương xứng. Người lao động buộc phải lao động dù giá trị thụ hưởng không tương xứng là khi thể chế suy yếu hoặc họ buộc phải đánh đổi để tồn tại. Lao động để tồn tại khác với lao động để sống.


Thay vì nghĩ cách làm dân bớt rẻ, Nước bớt nhục thì người ta lại làm vai dân oằn nặng hơn. Dân dù biết phần thụ hưởng không tương xứng vẫn phải làm việc, vẫn phải kiếm sống thì rõ ràng họ đang bị bóc lột mà không có sự lựa chọn. Khi dân bị bóc lột không có sự lựa chọn khác để sinh tồn là khi dân bị cai trị.


Nhiều đứa hở cái là mở miệng nói câu "không làm nghề bần cùng đó thì kiếm nghề khác mà làm". Chẳng hiểu nó ngu hay nó ác khi nó không hiểu rằng, chính câu hỏi đó đã phản ánh lên cái rẻ của dân, cái nhục của nước. Bỏ nghề đó, dân sống bằng nghề gì? Chính phủ có định hướng nghề nghiệp cho dân không? Có tạo cơ hội công ăn việc làm cho dân không? Có giúp dân kiến tạo tương lai không? Có phúc lợi xã hội không? Hay Chính Phủ giỏi nhất món thu Thuế nhỉ?


Rồi tiền thuế bấy nhiêu năm nay thu được bao nhiêu? Chi tiêu chi tiết ra sao? Hiệu quả thế nào không nghe Chính phủ nói đến?


Bao nhiêu cô gái bán thân xứ người để gia đình đổi đời, đổi vận. Làng xã mọc lên nhà tường, nhà gạch do mài mòn tâm hồn thiếu nữ. Bao nhiêu cô dâu xa xứ sống chết chẳng biết ra sao, ngàn dặm xa xôi đường về bít nẻo? Bao nhiêu lần những Container chở người đi lao động chui ở xứ tư bản? Mịt mù sương mây, mịt mù số phận để gửi giấc mơ thêu gấm, thêu hoa. Thương lắm cho dân dù họ có đúng có sai. Nhưng trong khi họ mịt mù lạc lối có ai chìa tay cứu vớt họ không?


Chưa thấy mặt hàng nào rẻ như dân, cũng chưa thấy mặt hàng nào sinh lợi nhuận như dân.


-Nguyễn Thùy Dương 08.12.2020