• NBCN

Chuyện bình thường ở kỳ họp bất thường!


“Một ngày lạ thói sai nha/Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền”. ( Nguyễn Du)

. Lê Huyền Ái Mỹ


Hội nghị bất thường của trung ương đảng đã ra một quyết định hết sức… bình thường. Việc khai trừ đảng đối với hai ông ủy viên trung ương chỉ là quả. Quả thì thường có địa chỉ, chủ nhân hẳn hòi. Nó hẳn nhiên phải đến. Tất yếu.


Nhưng muôn hình vạn trạng cái nhân để ra được quả như ngày này thì, nào phải chỉ hai ông tướng này, nhân chồng nhân mà đẻ ra những quả, quả chồng nhân lại đi tới những quả – nhân khác. Thế thôi.


Nhung nhúc dưới cấp bộ – thứ, là các cục trưởng, cục phó, ối cái lan. Rẽ sang nhánh thanh tra bộ thì ối cái oanh và cứ thế chúng chui rúc trong từng ngóc ngách, hàm này chức nọ, luật pháp, đúng sai gì cũng trong tay chúng nó.


“Một ngày lạ thói sai nha/Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền”. ( Nguyễn Du)


Là chúng cả, chớ hề phải đợi những “tam bách dư niên hậu”, nhỉnh có 200 trăm mà nhìn quanh, đâu đâu cũng đầy những kẻ “ào ào như sôi”, khấp Tố Như đã đành, khấp cả cho mình, cho đám cần lao bách Việt.


Lại nữa, trong cái quyết định ở hội nghị bất thường ấy ấy, “khai trừ đảng”, nhiều người thốt lên, toang thật rồi. Theo thói quen, tôi cũng giật hết cả mình. Nhưng, đảng ở đâu tôi không biết, đảng ở một số nơi tôi nắm, kết nạp cho đạt/vượt chỉ tiêu. Số lượng bất cần chất lượng. Vô rồi, ngồi lại, sinh hoạt đối phó, hình thức, trên – dưới, trong – ngoài biết nhau cả. Nhưng thỏa hiệp, dung túng, miễn sao cho qua, cho xong, cho yên, đến ngày cho… có cái tuyên dương, khen thưởng chi bộ cuối năm.

Vậy khai trừ hai hay ai nữa, có lọc hết những “tàn dư” đang lẩn nấp? Và liệu người mới, tân đảng viên, tân bộ trưởng, chủ tịch có chắc rằng trung thực, liêm chính và đảm bảo không phạm phải tất tật 19 điều và 27 biểu hiện?

Cái quả này liệu có điều chỉnh được cái nhân kia, hay càng chống càng suy, càng phòng càng thoái? Suy thoái thì ở con người, mà chống suy thoái thì cũng con người, như “giải cứu” cũng Lan mà ra giá để hốt cũng Lan nốt. 2.000 chuyến bay nhân lên cho vài tỷ đồng “châm cứu” mỗi chuyến, có sống lại, Tố Như tiên sinh chắc cũng thảng thốt, kinh hồn bởi đám sai nha đầu… rồng mặt chuột!


Lại dài thêm nỗi “đoạn trường tân thanh”…